Khóa học Lập trình vận mệnh của thầy Phạm Thành Long đã giúp tôi giữ lại tổ ấm như thế nào

Viết bởi

trong

Có một dạo, tôi tưởng mình sắp mất cùng lúc hai thứ quý nhất: mái ấm và đội nhóm.

Ở nhà, vợ chồng tôi không còn hiểu nhau. Nói chuyện dăm câu là thành cãi vã, rồi thành im lặng — thứ im lặng còn mệt hơn cãi nhau. Ở công ty, đội nhóm của tôi trục trặc liên tục: người đến rồi đi, việc dồn về một chỗ, và chỗ đó luôn là tôi. Tối nào tôi cũng ngồi lại sau cùng trong căn bếp, tự hỏi: “Mình đã cố đến thế này rồi, sao mọi thứ vẫn cứ rạn ra?”

Nếu chị cũng đang có những đêm như vậy, thì câu chuyện này tôi kể cho chị nghe.

Cơ duyên đến với khóa học — từ một người bạn

Tôi vốn là người không chịu buông. Hôn nhân trục trặc, tôi không chọn mặc kệ — tôi đi tìm giải pháp. Tôi đọc, tôi hỏi, tôi thử đủ cách, vì trong lòng tôi vẫn luôn muốn gìn giữ và cứu vãn mối quan hệ vợ chồng, muốn con mình lớn lên trong một mái nhà ấm.

Rồi một người bạn thấy tôi loay hoay mãi, mới giới thiệu: “Đi học thử khóa Lập trình vận mệnh của thầy Phạm Thành Long xem. Chị ấy tin là nó dành cho người đang như em.”

Tôi tìm hiểu thì biết thầy là luật sư, sáng lập công ty Luật Gia Phạm, sau nhiều năm hành nghề đã trở thành diễn giả và người huấn luyện doanh nhân — với những chương trình như Eagle Camp được tổ chức từ năm 2013. Một người vừa làm kinh doanh thật, vừa nói về hạnh phúc — điều đó chạm đúng chỗ tôi cần, vì tôi cũng đang đứng giữa hai gánh: việc nhà và việc công ty. Tôi đăng ký, với đúng một mong muốn trần trụi: cứu lấy cuộc hôn nhân của mình.

Nguyễn Châm Anh cùng thầy Phạm Thành Long và học viên Eagle Camp
Cùng thầy Phạm Thành Long và các anh chị em học viên Eagle Camp.

Điều tôi nhận ra: mình phải chịu trách nhiệm trước

Bài học lớn nhất khóa học đặt vào tay tôi không phải một chiêu thức nào cả. Nó là một câu hỏi rất khẽ mà rất đau: “Ai chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình?”

Trước đó, tôi đã quen đổ lỗi mà không biết mình đang đổ lỗi. Nhà không êm — tại chồng không hiểu mình. Đội nhóm lục đục — tại nhân viên không gắn bó. Còn tôi, người đã cố nhiều nhất, là nạn nhân. Học thầy, tôi mới nhìn ra: chừng nào tôi còn chờ người khác đổi trước, chừng đó tôi còn bất lực. Chịu trách nhiệm với cuộc hôn nhân, với suy nghĩ, cảm xúc, hành động của chính mình — nghe thì nặng, mà hóa ra lại là chỗ nhẹ nhõm nhất: vì cuối cùng cũng có một thứ nằm gọn trong tay mình.

Tôi học cách đặt mình vào vị trí của người khác, nhìn bằng “góc nhìn của vai”. Lần đầu tiên tôi thử đứng ở vai chồng tôi mà nhìn lại: một người đàn ông cũng mệt, cũng có áp lực riêng, và có khi cũng không biết bắt đầu câu chuyện với vợ từ đâu. Chỉ đổi chỗ đứng một chút thôi, cơn giận trong tôi đã bớt đi một nửa.

Và tôi học tách sự thật ra khỏi câu chuyện mình tự kể cho mình nghe. Chồng về muộn, không nói gì — đó là sự thật. Còn “anh hết thương mình rồi” — đó là nghĩa tôi tự gán vào, rồi tự đau với nó. Chín phần mười nỗi đau của tôi, hóa ra, nằm ở phần tự gán ấy. Sau này tôi gói bài học đó thành bài tập “tách đôi tờ giấy” mà tôi vẫn hay chia sẻ với chị em: một cột Sự thật, một cột Gán nghĩa — và mình chỉ khổ vì cột thứ hai.

Cuối cùng là lòng biết ơn. Mỗi tối, thay vì đếm những thứ còn thiếu, tôi tập viết ra một điều mình đang có: con khỏe, bữa cơm tối cả nhà, một nhân viên hôm nay làm tốt. Biết ơn không đổi hoàn cảnh ngay, nhưng nó đổi đôi mắt mình nhìn hoàn cảnh — và tìm ra những nét đẹp vẫn luôn ở đó, trong chính câu chuyện của mình.

Khi tôi đổi, những điều quanh tôi dịu lại

Tôi áp dụng ngay, từ những việc rất nhỏ. Với chồng, tôi thôi trách, tập nói ra điều mình cần bằng giọng bình tĩnh — và lạ thay, khi tôi mềm lại, anh cũng mềm lại. Với đội nhóm, tôi thôi than “nhân viên không hiểu mình”, ngồi xuống nghe từng bạn, gỡ từng nút cảm xúc như cách tôi đang tự gỡ cho mình.

Kết quả, xin nói rõ, là hành trình của riêng tôi, không phải lời cam kết cho mọi người: vợ chồng tôi hiểu nhau hơn, hôn nhân ấm lại và hạnh phúc hơn. Tôi trưởng thành hơn, từ người quản lý hay kiệt sức trở thành người lãnh đạo biết truyền cảm hứng; đội nhóm gắn kết và chủ động hơn hẳn. Doanh số công ty tăng gấp đôi so với trước. Và điều tôi quý nhất: tôi có nhiều thời gian cho gia đình hơn — thứ mà ngày xưa tưởng phải đánh đổi mới có được.

Nguyễn Châm Anh nhận chứng nhận Eagle Camp từ thầy Phạm Thành Long
Ngày tôi nhận chứng nhận từ thầy — một cột mốc nhỏ trên hành trình tìm lại mình.

Một lời thật lòng dành cho chị: những gì tôi kể là trải nghiệm cá nhân, không thay thế được tư vấn chuyên môn. Nếu chị đang trong tình huống bạo hành hay khủng hoảng tâm lý nặng, xin chị tìm đến chuyên gia và nơi hỗ trợ an toàn trước tiên — đó mới là điều can đảm nhất.

Nếu chị cũng đang đi tìm giải pháp

Và có một điều tôi muốn chị nhớ: hành trình này không chỉ trả lại cho tôi một mái ấm và một phiên bản bình an hơn của chính mình — nó còn nâng cả công việc của tôi lên. Khi người đứng đầu vững vàng và dám chịu trách nhiệm, đội nhóm cũng vững và chủ động theo; người này truyền năng lượng cho người kia, và doanh nghiệp cứ thế đi lên từng ngày. Hạnh phúc gia đình và phát triển kinh doanh, hóa ra, chưa bao giờ là hai con đường tách biệt — cả hai đều bắt đầu từ một người phụ nữ hiểu mình.

Ngày xưa, một người bạn đã đưa tôi đến cánh cửa ấy. Hôm nay tôi kể lại câu chuyện này, như một người bạn đi trước một đoạn đường của chị.

Tối nay, chị thử làm hai việc rất nhỏ thôi: viết ra một điều chị biết ơn trong ngày hôm nay, và lấy một tờ giấy kẻ đôi — bên trái ghi một sự thật đã xảy ra, bên phải ghi điều mình đang tự gán nghĩa cho nó. Chỉ vậy, chị sẽ thấy lòng nhẹ đi một chút.

Nếu chị muốn tìm hiểu người thầy trong câu chuyện của tôi, chị có thể đọc thêm về thầy Phạm Thành Long. Còn nếu chị muốn đi cùng tôi từng bước nhỏ để hiểu mình trước — như cách tôi đã bắt đầu — tôi để sẵn cho chị món quà miễn phí, bộ “7 câu hỏi để tìm lại chính mình” kèm bài tập Tách đôi tờ giấy. Hiểu mình để yêu đúng — hạnh phúc bắt đầu từ bên trong, chị ạ.

Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *